Phan Thị Bích Hằng

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng

“ Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người trong một nước phải thương nhau cùng”

Khai quật ngôi mộ cổ và những chuyện không nên kể về đêm

Tôi cứ đứng giữa trời nắng chang chang mà suy ngẫm. Hết nhìn sang nhà bác B, chú T, bác V. lại nhìn vào bụi tre. Cố sắp xếp lại các hiện tượng của các gia đình xung quanh để phán đoán những việc đang diễn ra trong nhà chú tôi. Tôi thực sự bị ám ảnh bởi người đàn ông đứng trong bụi tre kia, bởi cái gò đất hình con cú này. Tôi cứ tự hỏi: Người đàn ông kia có sức mạnh nào, đã làm gì khiến những gia đình xung quanh gặp phải những chuyện chẳng lành? Như một sự trùng hợp nhưng thật kỳ lạ là chỉ bốn gia đình xung quanh gò con cú là bị còn các gia đình trong xóm họ vẫn rất bình yên và phát đạt.

Thấy tôi đứng quá lâu ngoài sân giữa cái nắng chang chang như đốt lửa, chú tôi chạy ra gọi tôi vào. Tôi nắm tay chú dẫn ra bụi tre, ghé tai chú thì thào: “Cháu vừa nhìn thấy người đàn ông mặc quần áo võ tướng, mặt mũi giống như ngày xưa chúng cháu nhìn thấy khi chơi trò ú tim ấy”. Chú mắng: “Trưa nắng, mày đứng giữa sân nhìn thì khác gì nhìn gà hoá quốc. Chú ở đây 40 năm rồi, ma mãnh ở đâu ra”. Tôi gắt: “Chú không tin thì thôi”. Rồi chui vào bụi tre cho bằng được. Và thật kinh hoàng: Tôi nhìn thấy dưới bụi tre rậm rạp kia là một ngôi mộ cổ. Nằm trong đó là một người đàn ông mặc võ phục. Tôi chưa hết bàng hoàng thì bất chợt ông ta nhổm dậy trừng mắt nhìn tôi. Tôi hốt hoảng đứng dậy, sống lưng lạnh toát, tóc gáy dựng hết lên. Ánh mắt ông ta nhìn tôi giận dữ như muốn hét lên: “Sao mày dẫm bẩn nhà tao? Tao sẽ trừng phạt chúng mày”. Tôi hoảng sợ nhảy ra khỏi bụi tre. Gai tre cào toạc cả mặt, chân, tay. Tôi lập cập nắm tay chú: “Ở đây có mộ chú à.” Chú tôi tin ngay lập tức. Trong ánh mắt của chú thoáng hoảng hốt. Vì trước đó, tôi đã chỉ cho chú và ông B. đào đi mấy ngôi mộ trong vườn nhà. Chẳng là gia đình chú và ông B. bị đau ốm luôn, thấy tôi có khả năng đặc biệt thì nhờ tôi kiểm tra xem thế nào. Và tôi đã chỉ cho chú tôi mấy chỗ, đào thấy tiểu. Còn ở nhà bác B., tôi và con gái bác tự cầm xẻng ra đào. Và thật kinh hoàng, không biết ngôi mộ đó chôn cạnh gò con cú bao nhiêu năm rồi mà lúc đào lên, vẫn còn sờ thấy nguyên mép chiếu khi chôn cuộn lại và gần như hoá thạch. Có điều, lần đó, chúng tôi chỉ đào ở sân và sát nhà mà đã thấy 5 ngôi mộ chứ không ra vườn tre nên còn sót lại ngôi mộ của vị võ tướng này. Gia đình bác B. sau đó hết bệnh tật. Con cái bác hầu hết chuyển vào Lâm Đồng lập nghiệp và làm ăn rất phát đạt. Riêng anh con trai út tình nguyện ở lại để thờ phụng tổ tiên. Điều đặc biệt là sau này anh lấy vợ, sinh hạ ra đứa con tật nguyền. Chân tay teo tóp, suốt ngày nằm trên giường. Hai vợ chồng trẻ, chưa ra chiến trường ngày nào nên không thể nói là bị chất độc da cam.

Ngay chiều hôm đó, chú cháu tôi lao vào chặt bụi tre già. Và lạ kỳ thay, bắt đầu từ lúc cây tre đầu tiên bị đốn, em tôi bắt đầu hạ sốt. Ông tôi ra tận gò bày lễ thắp hương, chắp tay thành kính khấn: "Chúng con là người trần mắt thịt. Nếu có cụ nào nằm ở đây mà quở phạt các cháu thì xin tha thứ để gia đình chúng con xin chuyển các cụ ra nơi khác khang trang, thoáng mát". Mãi tới tối mịt, chú cháu tôi mới đào xong gốc tre cuối cùng. Đánh gộc là công việc vô cùng nặng nhọc. Sáng hôm sau, chúng tôi bắt đầu đào đất. Hì hục đào hố sâu chừng 1m thì thấy một lớp đất như gỗ mục và ngói vụn. Tưởng là quan tài đã mủn do quá lâu năm, hai chú cháu định dừng lại. Đúng lúc ấy, tôi chợt nhìn thấy ngay dưới chân mình người đàn ông cổ xưa với đôi mắt dữ tợn cựa mình. Tôi nhảy vọt lên miệng hố, run bắn người. Nỗi sợ hãi kinh hoàng đã khiến tôi có có một sức bật mạnh mẽ như vận động viên điền kinh. Tôi, cô bé 17 tuổi, cao có 1,52m. Vậy mà lúc đó, vì quá kinh hãi, chỉ trong tích tắc, tôi nhảy bật "veo" một cái, đã đứng trên miệng hố. Một lúc sau, khi đã bình tĩnh lại, tôi nhìn xuống hố rồi bảo chú: "Chú ơi! Mình đào tiếp nhé, chưa đến mộ đâu". Nghe vậy, chú tôi chạy vào trong nhà lấy cây thuốn sắt, thuốn xuyên xuống đất ngập chừng 1m thì thấy chạm vật cứng. Thuốn 5 lỗ cách nhau 50 phân đều chạm. Chú tôi khẳng định: "Đúng là có mộ rồi cháu ạ. Mộ dài thế này là đại quan đấy". Hai chú cháu quên cả ăn trưa, tiếp tục đào bới. Đào sâu chừng 80cm thì gặp một lớp đất sét đỏ dẻo quánh, dày hơn 20cm. Khi lột hết lớp đất đó lên thì thấy một khối rắn như bê tông rộng khoảng 80cm, dài 2,2m. Gõ lên trên mặt có tiếng kêu rỗng. Hai chú cháu cẩn thận vét hết đất xung quanh. Nước mạch đắt đầu đùn ra. Dùng mạch nước ấy rửa ở bên trên khối bê tông thấy nhẵn, có màu hồng hồng, trắng nhạt.

Khi khối hình chữ nhật ấy lộ dần ra, dân trong xóm ùn ùn kéo đến mỗi lúc một đông. Nửa tiếng sau kín hết gò con cú. Ai cũng háo hức tò mò muốn xem chú cháu tôi làm gì. Người thì bảo hai chú cháu nó đào được hòm vàng. Người thì bảo hòm đó là hòm đồ cổ. Nghe vậy, chú cháu tôi chỉ mỉm cười. Chú tôi đi tìm cái xà beng rồi bảo: "Cháu ơi! Chú phá nhé". Tôi bảo: "Vâng! Chú phá đi". Lúc đó là hơn 1h chiều. Chú đứng dạng hai chân, bặm môi, nâng xà beng lên rồi trổ xuống. Một miếng vữa bung ra. Tôi bê lên trên mặt đất. Mọi người xúm lại xem. Các cụ trong làng cầm miếng vữa lên bẻ thì thấy rắn chắc như miếng sắt, không thể bẻ nổi. Các cụ bảo: "Đây là một dạng hỗn hợp trộn giữa vôi, vữa và mật mía. Đích thị là mộ cổ xưa". Khi lớp vữa cuối cùng được bứng lên thị lộ ra một lớp quan tài bằng gỗ màu vàng óng rất đẹp, tỏa mùi thơm. Các cụ trầm trồ: "Quan tài bằng vàng tâm đây mà". Lại có tiếng bảo: "Quan tài gì. Để trong hòm gỗ quý thế kia chắc chắn là báu vật rồi".

Chú tôi tì mũi xà beng vào thành gỗ rồi lấy hết sức bật lên. Tôi nghe thấy tiếng "bưng" nhẹ một cái. Nhìn vào trong quan tài, tôi thấy một màu vàng trong vắt, bên dưới là hình một người đàn ông đang nằm ngủ. Nhưng mọi người đứng bên trên thì nói nhìn thấy một bộ xương dài. Tôi không biết lúc đó mình nhìn bằng đôi mắt thật hay bằng đôi mắt tâm linh? Nhưng tất cả cùng đồng thanh: "Đây là hài cốt đàn ông". Rất tiếc, lúc chú tôi dùng mũi xà beng bật nắp quan tài, đất cát rơi xuống đã làm vẩn đục phần mặt của người đàn ông đó. Một lát sau, chú bật hẳn nắp gỗ, dựng lên trên mặt đất. Bất chợt, tính hiếu kỳ, tò mò và liều lĩnh trong tôi nổi lên. Tôi tụt chân xuống quan tài. Tôi giật nảy mình bởi cảm giác lạnh buốt như sục chân vào một thùng nước đá. Tôi vội rút chân lên, gác lên hai thành quách, dùng tay mò xuống. Một cảm giác rùng mình, ớn lạnh chạy khắp người khi bàn tay tôi chạm vào xương và cái gì đó thấy lạo xạo. Tôi đánh liều nắm một vốc bỏ lên trên mặt đất. Hóa ra là những đồng tiền xu. Chúng không được tròn trĩnh cho lắm. Tiền lẫn với xương. Thấy vậy, chú tôi cũng xuống mò mẫm cùng. Hàng thúng tiền xu được vướt lên. Khi tôi bê cái đầu lâu lên, chợt thấy có cái gì đó ngoạm vào tay, giống con cua quắp. Tôi giật nẩy mình, vẩy tay. Cái đầu lâu rơi tõm xuống. Thì ra, lúc thọc tay xuống quan tài, bàn tay tôi đã thọc đúng vào hai hàm răng. Bây giờ kể lại, tôi vẫn còn nguyên vẹn cảm giác sợ hãi đó.

Chú tôi cầm cái đầu lâu ấy lên, bảo: "Chết. Cháu làm rơi hàm xuống dưới mất rồi". Nghe vậy, tôi lại tiếp tục thọc hai tay xuống quan tài mò mẫm. Mò một hồi thì thấy. Cầm hàm dưới lên thì phát hiện có một sợi dây xích xuyên 3 đồng tiền rất nặng. Khi tôi bỏ lên bờ, có một người cầm sợi xích đó ra sân xi măng của nhà chú mài và phát hiện ra đó là ba đồng tiền vàng. Còn thúng tiền vớt trước đó là hợp chất làm bằng đồng đã mục rỉ. Tôi bảo: "Thôi! Dù là vàng thì lấy của người ta phải trả lại đúng cho người ta chứ đừng mang đi".

Hai chú cháu mò mẫm mãi. Mò đi mò lại thấy không còn gì mới ngừng tay. Trời đã nhọ mặt người. Hai chú cháu chợt giật mình: Tiểu vẫn chưa mua. Chẳng lẽ phơi xương cụ đến mai sao?