Phan Thị Bích Hằng

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng

“ Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người trong một nước phải thương nhau cùng”

Người đàn ông trong bụi tre, nơi gò con cú và chuyện kinh hoàng nhà chú tôi

Câu chuyện tôi sắp kể đây xảy ra đến nay vừa tròn 20 năm. Đó là những ngày đầu tiên tôi có khả năng đặc biệt. Song nó vẫn ám ảnh tôi cho đến tận bây giờ.

Tôi vẫn nhớ, đó là buổi trưa hè nắng như đổ lửa. Vừa tan học về đến nhà, tôi đã nghe ông nội rầu rầu bảo, con gái chú tôi lại bị viêm cơ đùi, sưng to như thân cây chuối hột, sốt li bì. Cả nhà đang táo tác chuẩn bị cho đi viện. Không kịp ăn cơm, tôi chạy ào sang nhà chú. Nhà chú cách nhà tôi một con đường nhỏ. Tôi chạy cuống cuồng như bị ma đuổi. Mồm miệng thi nhau thở. Vừa chạy đến đầu sân, tôi bỗng giật nảy mình, đứng sững lại khi chợt nhìn thấy bóng một người đàn ông ăn vận như một vị quan võ trong các tích tuồng cổ với mũ mão cân đai, tóc búi tử, đang đứng trong bụi tre ngay sát cổng nhà chú. Tôi giơ tay dụi mắt xem mình có bị hoa mắt không? Song không, đó là một hình ảnh thật. Tôi còn nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông ấy. Đó là nét mặt của người cổ xưa. Khuôn mặt đen, nước da màu nâu đồng, mắt nhìn tôi đầy giận dữ. Tóc tôi bỗng dựng ngược, sởn da gà, người lạnh toát. Tôi muốn kêu lên mà quai hàm cứng ngắc. Tôi vội nhắm tịt mắt lại. Chừng vài phút sau tôi mới he hé mắt nhìn. Không thấy người đàn ông cổ xưa với khuôn mặt đằng đằng sát khí ấy đâu. Hít một hơi thật sâu, tôi lấy hết can đảm mở mắt nhìn thẳng vào bụi tre. Không thấy ai. Chỉ có những thân tre già ụ mấu đứng ken nhau. Bên cạnh búi tre là hố xí xây gạch, lợp bằng mái gianh của nhà chú. Xung quanh cây cối rậm rạp. Buổi trưa hè vắng lặng, không một bóng người, không một ngọn gió. Cành cây đứng im phăng phắc. Lạ nhỉ! Không biết mình vừa mơ hay tỉnh? Hình ảnh người đàn ông trong trang phục cổ xưa vừa nãy là thực hay chỉ là ảo giác? Trong đầu tôi chợt lóe lên ý tưởng: phải chạy đến bụi tre xem cụ thể thế nào. Nhưng cái cảm giác kinh hãi khiến tôi không nhấc nổi chân. Và những kỷ niệm hãi hùng thuở ấu thơ gắn liền với bụi tre um tùm kia bỗng ùa về.

Thuở nhỏ, vào những đêm trăng sáng, lũ trẻ chúng tôi sau bữa cơm tối thường tụ tập nhau chơi trò ú tim. Một đứa nhắm mắt úp mặt vào tường. Vừa úp mặt vừa đếm từ 1 đến 100. Trong lúc đó, cả nhóm chui mình vào các bụi cây, xó xỉnh để ẩn nấp rồi hú lên một tiếng cho đứa kia đi tìm. Nhiều lần, nhiều đứa trốn vào bụi tre nhà chú tôi rồi không biết đường ra. Nửa đêm, bố mẹ phải đốt đèn đi tìm. Lúc tìm thấy, lôi ra, mặt đứa nào cũng xanh như đít nhái vì sợ hãi. Đứa nào cũng kể: lúc chui vào bụi tre, tự dưng có một ông quan mặt mũi dữ tợn ở đâu hiện ra giữ chặt chân, bịt chặt miệng không cho chạy, không cho kêu. Câu chuyện hãi hùng ấy xảy ra quá nhiều lần với nhiều đứa nên lũ trẻ chúng tôi sợ, không đứa nào dám bén mảng ra gần đó chơi nữa.

Một hôm, chú tôi gọi thợ đến, xây nhà vệ sinh ngay cạnh bụi tre. Chừng vài tuần sau, cả nhà chú tôi mắc một căn bệnh lạ: tự dưng sưng đùi trái, ngoẹo đầu, ngoẹo cổ trái. ốm đau quanh năm. Các con chú tôi, khi mới sinh, chúng rất xinh xắn, trắng trẻo, bụ bẫm. Nhưng chừng vài tháng tuổi là mụn, nhọt mọc khắp đầu. Những u nhọt to như trái ổi lúc nào cũng bung xung. Nhà chú tôi rất nghèo khổ. Thím tôi nhiều lần rầu rĩ than: “Cả đời chú thím chưa bao giờ được một bữa ăn no”. Có lần, thím hoang mang hỏi tôi: “Có phải vì chú thím làm nhà vào chỗ đất độc, đầu gò con cú hay không?”. Các cụ làng tôi vẫn gọi khu đất đó là gò con cú. Vì nhìn xa, hình thế đất đó giống như một con cú mèo. Nơi chú tôi làm nhà nằm ở ngay trên đầu gò. Cũng xin kể thêm là: bên cạnh nhà chú tôi cũng có một nhà hàng xóm. Khi hai vợ chồng cưới nhau ra đó ở, có sinh được một đứa con trai. Đứa trẻ cũng bị bệnh lên mụn nhưng không phải ở đầu như các em con nhà chú tôi mà ở nách. Dân gian gọi là bệnh ổ gà. Phải chăng ngôi nhà đó dựng vào nách con cú? Một thời gian sau, vợ mắc bệnh mất, người chồng buồn rầu, bán ngôi nhà đó cho bác B., rồi về ở cùng bố mẹ. Nhà bác B. toàn những người to lớn, khỏe mạnh, chịu thương, chịu khó. Bản thân bác là y tá, đi chữa bệnh cho mọi người trong làng. Vậy mà gia đình làm ăn “cất đầu không nổi, cất chổi không nên”, quanh năm đầu tắt mặt tối mà vẫn nghèo xác nghèo xơ. Bác B. sau này mắc chứng tâm thần. Thỉnh thoảng, bác lên cơn như người say rượu, chửi bới, đập phá lung tung. Chửi chán, đập chán, bác lại thè lưỡi, rút dao tự... cắt lưỡi mình. Cả xóm kéo đến xem. Mọi người đều nhìn thấy máu chảy ròng ròng. Chẳng thuốc thang gì, thế mà vài hôm, vết thương đó tự liền lại. Rồi bác lại chửi, lại hò hét, đập phá, lại tự cắt lưỡi…

Bên cạnh nách nhà chú tôi còn một gia đình nữa là cháu họ bố mẹ tôi, tên là T. Hai vợ chồng tuy lớn tuổi nhưng vẫn gọi chúng tôi bằng anh chị. Gia đình chú T. rất đông con, làm nghề trở xe bò, chuyên vận chuyển hàng hóa cho các cửa hàng hợp tác xã. Thời đó, làm nghề này được nhiều điểm, nhiều công, được chia nhiều thóc nhất. Nhưng gia đình chú T. vẫn chật vật bởi con cái quanh năm quặt quẹo.

Một bên nách nữa, ôm sát vào gò con Cú là nhà bác V., cũng làm y sĩ. Nhà bác này nằm ở ức con cú. Kinh tế có vẻ ổn định hơn so với mọi nhà trong xóm. Con cái bác đi đại học và thoát ly hết. Ở làng tôi điều đó rất là hiếm. Ông nội tôi thường nói: “Có bao nhiêu lộc thì rơi hết vào bụng con cú, là nhà của bác V. Nhưng ở ngực con cú lộc thì lộc vậy nhưng lúc nó trở mình thì cũng dè chừng”. Tôi không hiểu do sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là lời ông tôi nói có cơ sở vì sau đó, liên tiếp tai hoạ giáng xuống nhà bác V. Bác ấy là y sĩ, đang rất khoẻ mạnh, tự nhiên sau một cơn bạo bệnh, bác đột ngột ra đi. Người con thứ 2 của bác là kỹ sư lâm nghiệp, vợ chú là giáo viên dạy văn cấp 3. Hai vợ chồng sinh được một trai, một gái. Bé trai tên là S., bé gái tên Th. Trước cửa nhà chú có một cái ao. Hàng ngày tôi vẫn ra ao rửa rau, giặt giũ. Lúc rảnh, sang nhà chơi đùa với hai em. Em bé gái rất xinh, mỗi lần cô bế bé đi chơi thường trùm lên mặt em chiếc khăn voan đỏ. Cô thường nựng: “Em là công chúa đấy”. Nhưng rồi một hôm, tôi đi ra ao rửa rau thấy cô ngồi bưng mặt khóc. Tôi gặng hỏi, cô tức tưởi: “Em Th. bị bệnh nặng lắm cháu ạ. Em bi ung thư tủy.” Nói đoạn, cô khóc ầm lên. Cô kể, người ta đã trọc tủy cho em.

Trong khi cô bế em Th. đi chữa bệnh tít tận trên Bệnh viện nhi Thụy Điển thì em S. ở nhà bị ngã gãy chân. Thương em bó bột, ngày nào tôi cũng sang chơi với em và chờ tin về em Th. Một hôm cô về, người rũ như tàu chuối héo, hai mắt sưng húp, mặt thất thần. Tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Em Th. vĩnh viễn không về nữa. Em chết khi vừa tròn 9 tháng tuổi. Tôi chạy về hỏi ông nội: “Ông ơi, có phải con cú nó trở mình rồi phải không ông?”. Ông nội tôi khẽ vuốt chòm râu bạc như cước, gật đầu: “Cũng có thể lắm cháu ạ. Nhưng mà cháu còn bé, hỏi làm gì việc đó?”. Nói là bé nhưng lúc đó tôi cũng học cấp 3 rồi. Tôi đã ý thức mọi sự vật, sự việc xung quanh. Và tôi cũng hiểu được những câu nói của người lớn cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

 Những người hàng xóm sống xung quanh bụi tre mà tôi nhìn thấy người đàn ông kỳ lạ là như vậy.

Trở lại câu chuyện của gia đình chú ruột tôi. Quanh năm cả nhà ốm đau. Ông tôi thở dài bảo: “Quanh năm ướt bát ướt đũa”. Lúc nào cũng có người ốm, lúc nào cũng có người đau. Nhà như có ma ám. Hết em thứ nhất rồi em thứ 2, cứ lên cơn co giật đùng đùng, mắt trợn ngược, mồm méo xệch. Cả nhà tất tả bế thốc lên viện. Khi cơn co giật tạm lui lại đến mụn nhọt trên đầu. Những mụn to lồi lên làm biến dạng khuôn mặt các em. Nhiều lần chứng kiến cảnh các y sĩ đến trích mụn cho các em mà thương em đứt ruột. Bây giờ lại đến lượt con út của chú bị viêm cơ. Cứ lần lượt con gái thứ nhất, con gái thứ 2, con trai thứ 3, thứ 4, em gái thứ 5, tất cả đều viêm cơ đùi và đầu đứa nào cũng nghênh nghênh về một phía. Thím tôi là người vùng biển, không theo một tôn giáo nào cả. Thím là người bá thích bá đạo, chẳng tin vào bất kỳ chuyện tâm linh nào. Nhưng đến nước này thì thím hoang mang cực độ. Thím nói với tôi : « Cháu xem giúp thím xem có vấn đề gì không? » Vì lúc này tôi bắt đầu có khả năng đặc biệt như nhìn mặt người, nhìn bàn tay có thể phán đoán được gia cảnh người ta thế nào. Hôm trước thím hỏi vậy thì hôm sau em út đi viện. Và đó cũng là ngày tôi nhìn thấy hình ảnh người đàn ông cổ xưa trong bụi tre.

(Còn nữa)