Phan Thị Bích Hằng

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng

“ Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người trong một nước phải thương nhau cùng”

Thăm núi Khổ Hạnh Lâm nơi Đức Phật từng tu khổ hạnh

Khổ Hạnh Lâm là tên của một khu rừng thuộc thị trấn Uruvela, bên dòng sông Naranjana (Ni Liên Thiền), tiểu bang Bihar. Đây là nơi đánh dấu một chặng đường quan trọng của thái tử Siddhartha trước khi Ngài thành đạo.

Vào thời Đức Phật, Khổ Hạnh Lâm khá rậm rạp, dân làng thường ngại lui tới, ngoại trừ những tu sĩ khổ hạnh chọn nơi này để nỗ lực hành trì và một số ít người dân mang thực phẩm cúng dường. 
Tại khu rừng này, Bồ tát đã trải qua nhiều giai đoạn tu tập với lối sống khổ hạnh tột đỉnh. “Vì Ta ăn quá ít mỗi ngày, nên cơ thể Ta trở nên hết sức gầy yếu. Tay chân Ta như các lóng tre khô đầy khúc khuỷu. Hai bàn tọa của Ta trở thành giống như móng trâu, xương sống với cột tủy lồi ra trông giống chuỗi hạt. Xương sườn Ta lộ rõ như rui cột của ngôi nhà đổ nát. Ðồng tử của Ta nằm sâu trong hố mắt thăm thẳm long lanh giống như ánh nước long lanh từ dưới giếng sâu. Da đầu Ta khô héo nhăn nheo như trái mướp đắng được cắt đem phơi nắng khô héo nhăn nheo. Nếu Ta muốn sờ da bụng thì Ta đụng nhằm xương sống vì hai thứ đã dính sát vào nhau. Nếu Ta muốn đi đại tiện hay tiểu tiện thì Ta ngã úp mặt xuống đất. Nếu Ta chà xát tay chân thì đám lông hư mục rụng xuống trong tay Ta”.

Giống như một thầy thuốc thấy mọi người đang bị một căn bệnh nan y hành hạ nên thiết tha mong muốn tìm ra thứ thuốc hiệu nghiệm để cứu chữa, nhưng không phải cứ tìm là gặp được thuốc hay, ngược lại có khi phạm phải sai lầm chết người. Đó là trường hợp của thái tử Tất Đạt Đa khi theo tông phái quan niệm rằng những đau khổ trên đời chẳng qua là do cái thân này, nó như cái thùng chứa đầy sự dơ nhớp, tham sân si, chứa đầy tội lỗi… Vì vậy muốn hết khổ thì phải diệt nó đi, phải tìm cách thiêu hủy nó. Thế là, Ngài cùng với năm anh em A Nhã Kiều Trần Như thực hành những phương pháp tự hành xác khắc nghiệt nhất trong nhiều năm trời. Nhưng rồi Ngài vẫn không đạt được những gì mình mong mỏi.

Một buổi chiều khát nước đến khô cổ, Thái tử gắng gượng lê bước đến con sông Ni Liên Thuyền thì ngã quỵ. Tuy nhiên tinh thần vẫn còn minh mẫn nên Ngài cố sức bò về hang núi ngồi tham thiền. Đêm hôm ấy trăng tròn, dưới chân núi có người đang so dây đàn, nhưng khi dây bị chùng quá âm thanh không phát ra được, còn căng quá thì bị đứt. Thái tử tĩnh tâm lắng nghe, lát sau khi đàn đã được lên dây đúng độ thì bắt đầu phát ra giai điệu trầm bổng du dương. Lúc ấy Ngài khám phá ra một điều vô cùng quan trọng: mọi cách thức cực đoan đều không tìm ra chân lý. Xác thân tuy là nguyên nhân của mọi đau khổ nhưng nếu tiêu diệt nó đi thì lấy gì để đi tìm chân lý? Khi chiếc ghe chưa qua được bờ sông bên kia thì đừng đục phá nó.
Thế là thái tử nhất quyết từ bỏ con đường khổ hạnh cực đoan, thọ nhận chén cháo sữa của nàng Sujata dâng cúng. Sau khi dùng xong, Ngài cảm thấy sức khỏe bắt đầu phục hồi. Để xác quyết thuyết trung đạo là chân lý thật sự đưa đến giác ngộ, Ngài nói khi bình bát Ngài quăng xuống dòng sông Ni Liên mà trôi ngược dòng nước thì chân lý Ngài vừa tìm được là đúng. Quả thật vậy, bình bát của Ngài đã trôi ngược dòng nước. Rồi Ngài băng qua con sông Ni Liên Thuyền đến ngồi nhập định dưới cây bồ đề và cuối cùng đã tìm ra được con đường chấm dứt mọi đau khổ.

Trải qua hơn 2.500 năm với biết bao dâu bể, những gì còn lại nhắc người ta nhớ về Khổ Hạnh Lâm chỉ là một dãy đồi trơ trọi. Đứng trên ngọn đồi, ta có thể nhìn bao quát ngôi làng Bakraur, nơi xưa kia Bồ tát vẫn thường đến khất thực, và dòng Ni Liên Thiền đang vào mùa khô, cạn trơ bãi cát. Bóng dáng của những nhà tu khổ hạnh nay không còn, nhưng cảnh sống cơ cực của người dân Bakraur vẫn còn đó, thậm chí còn khốn khó hơn so với mấy nghìn năm về trước, khiến cho cái tên Khổ Hạnh Lâm như càng khắc sâu vào tâm khảm mọi người.