Phan Thị Bích Hằng

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng

“ Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người trong một nước phải thương nhau cùng”

Nghìn lẻ một chuyện chiến tranh

Miền ký ức của Mẹ

Ngày ấy nhận tin Bố hy sinh rồi giấy báo tử gửi về Mẹ tưởng như đất trời sụp đổ nhưng Mẹ k nhận giấy báo tử. Mẹ vẫn tin Bố sẽ trở về.
Bố Mẹ yêu nhau lắm! Bố làm sao có thể để Mẹ đắp hòn vọng phu khi Mẹ mới tròn 27 tuổi. Làm sao Bố có thể hy sinh khi chưa biết mặt con...???
... Ngồi bên Mẹ, lần giở những lá thư, trang nhật ký đã ố vàng mầu thời gian, nắm bàn tay chai sần, nhăn nheo của Mẹ, Mẹ lại dắt con vòng lại với miền ký ức, ký ức của những tháng năm "bom Mỹ trút trên mái nhà... cây súng theo người đi xa". Mỗi người đi ra tiền tuyến là những hòn vọng phu, vọng tử, vọng phụ lại mọc lên ở hậu phương. Cũng như hàng ngàn, hàng vạn gia đình Việt nam những năm tháng ấy, khi Bố khoác ba lô lên đường hoà mình vào đoàn quân "xẻ dọc trường sơn đi cứu nước" thì ba hòn núi lần lượt mọc lên ngay trong mái nhà từng ngập tràn hạnh phúc, yêu thương của Bố Mẹ. Khi Bố đi cả Bố Mẹ đều chưa biết con đã được phôi thai trong lòng Mẹ. Tiễn chồng ra trận Mẹ quay về một mình nơi hậu phương, chăm sóc cha mẹ già, nuôi con thơ chờ chồng,
đợi ngày thống nhất. Khi biết có con Mẹ vui sướng vô cùng nhưng đó cũng là quãng thời gian kinh khủng nhất. Giặc Mỹ leo thang ném bom bắn phá miền Bắc, chiến trường B ngày càng nóng bỏng, ác liệt.
Lớp lớp đoàn quân vẫn nối nhau ra trận, mỗi chiều về nhìn dãy Trường Sơn xa mờ thăm thẳm Mẹ gọi thầm "Giờ này A đang hành quân ở nơi đâu? Con đang lớn lên mỗi ngày trong E A có biết k?" Đêm đêm Mẹ vỗ về nỗi nhớ nhung, khao khát bằng những dòng nhật ký, an ủi mình bằng lá thư luôn cháy bỏng tình yêu gia đình, trĩu nặng tình yêu đất nước Bố gửi về từ chiến trường. Trong đó có một lá thư với dòng nhắn gửi được viết bằng máu: "Đất bắc E đền công Cha Mẹ. Trời Nam A trả nghĩa non sông". Mỗi đêm sau khi cho các con yên giấc, mẹ quay vào góc phòng trên chiếc bàn gỗ mộc Bố đóng cho mẹ trước khi lên đường tái ngũ, mẹ cặm cụi bên chồng vở cao ngất chấm bài cho học sinh, khi chấm xong bài mẹ lại lần giở những lá thư ra đọc. Nước mắt Mẹ lã chã tuôn rơi trên những nét chữ rắn rỏi đc viết trên ba lô trong chiến hào bằng mực cửu long. Biết bao lần mẹ k nhớ nữa, nước mắt hết ướt lại khô, nhoè nhoẹt cho tới khi k còn đọc nổi, duy chỉ hai dòng thơ viết bằng máu là k hề phai nét. Rồi mẹ nhận được tin bố hy sinh nơi chiến trường vào đúng mùa phượng nở, những chùm phượng đang cháy rực trên cành cây phượng trước cổng trường sư phạm mà hàng ngày mẹ vốn rất yêu thích, mẹ thường hái hoa Phượng về buộc nơi đầu võng cho con chơi, hôm nay những cánh phượng bỗng chốc nhoè đi trong mắt mẹ như chùm hoa máu. Đôi tay mẹ đang bồng con bỗng dưng mềm oặt, con rơi từ tay mẹ xuống đường, mẹ lảo đảo đổ gục xuống dưới tán lá phượng. Các giáo sinh xúm xít vây quanh đỡ mẹ. Bỗng dưng tiếng còi báo động vang lên, tất cả mọi người nháo nhào tìm hầm trú ẩn. Rồi những trái bom nghiệt ngã ném xuống nhà thờ nơi giáo dân và các giáo sinh đang tránh bom, một góc nhà nguyện bốc cháy. Tiếng kêu khóc, la hét thất thanh, mọi người hoang mang chạy tán loạn. Mẹ tôi đâu? Mẹ như đc tiếp sức mạnh phi thường vùng đứng dậy ôm con lao đi trong khói bom mù mịt tìm bà ngoại. Căn phòng mẹ con ,bà cháu ở nhờ của nhà thờ nghi ngút trong khói lửa.
- Mẹ đâu rồi Mẹ ơi?
K thấy bà ngoại đâu? Gạch ngói tiếp tục đổ xuống, khói lửa ngút lên, trơ ra chiếc võng dù mắc cho con ngủ nơi góc phòng và cũng là nơi bà ngoại hay ngồi đưa võng cho con. Mẹ hét thất thanh
- Mẹ ơi! Tiếng Mẹ lạc đi, đáp lại tiếng Mẹ chỉ có tiếng b52 gầm rú.
Đau đớn! Tuyệt vọng! Kiệt sức!
Mẹ gục xuống lần thứ hai ngất xỉu. Tất cả thinh không im lặng trong mẹ, chỉ còn
tiếng khóc của con như xé tan những làn khói bom dày đặc. Có lẽ mọi người đang chạy tới, các xơ, các giáo sinh, dân quân tự vệ... Đông lắm! Không biết Mẹ và con đã đc kéo ra khỏi làn bom đạn hung dữ đó như thế nào??? Tỉnh dậy Mẹ đã thấy khuôn mặt thất thần đẫm nước mắt của Bà ngoại. Mẹ mở thật to đôi mắt k còn chút sinh khí nào yếu ớt hỏi: Chồng con vẫn còn sống mà! ... Đáp lại lời Mẹ là tiếng nấc nghẹn ngào của Bà ngoại: Các con tôi ơi!
Mới 3 tháng trước Bà nhận báo tử của con trai và bây giờ là con rể... Còn nỗi đau nào lớn hơn nữa k??? Trong căn phòng nhỏ một hòn vọng phu, một hòn vọng tử mặc niệm nhau trong màn mưa nước mắt...hòn vọng phụ bé xíu khát sữa nằm ngọ nguậy thu cả hai tay vào mồm mút chùn chụt...
Trận bom oan nghiệt đã giết biết bao người? Cả giáo xứ chìm trong tang tóc. Mẹ cùng mọi người thu dọn đống đổ nát, giúp giáo dân dựng lại nhà cửa. Dựng lại trường lớp, Mẹ làm việc không ngừng nghỉ trong nỗi đau xé nát tâm can. Mẹ như chiếc bóng lặng lẽ, mong manh, Mẹ có thể bị tan chảy trong nước mắt của chính Mẹ bất cứ lúc nào... Mắt Mẹ sâu trũng xuống như hai giếng lệ ầng ậng nước. Mỗi lúc cho con bú Mẹ nghẹn ngào ghì chặt con bên bầu sữa căng tròn: Bố sẽ về, bố sẽ về, bố còn chưa biết mặt con mà.....
Ngày tháng nặng nề trôi, bằn bặt k một lá thư, k một dòng tin. Chiến trường ngày càng ác liệt. Cối xay thịt miền trung vẫn rên xiết , sông Thạch hãn vẫn sục sôi trào sóng máu mỗi ngày... Mùa hè 72 vẫn đỏ lửa muốn thiêu cháy bàn hội nghị Pari. Mỗi tin chiến trường về là mỗi hy vọng của Mẹ dần lụi tắt. Mẹ lặng lẽ truyền thần ảnh Bố dấu tận đáy vali... Mỗi đêm dưới ánh đèn dầu leo lét như hy vọng của Mẹ, Mẹ nhìn nét mặt thiên thần của con cười trong mơ mà cầu nguyện một phép mầu...
Và rồi vào chiều một ngày mùa thu năm 1972 khi nước mắt Mẹ dường như không còn, ngọn đèn hy vọng gần như đã cạn dầu thì phép mầu chợt đến, Bụt hiện ra trước cổng trường sư phạm trong hình hài của người lính Trường sơn, vai đeo ba lô bạc màu nắng gió, bước chân như cây sậy trước gió mùa, cặp môi tái nhợt nhạt màu của những cơn sốt rét ác tính, làn da xanh màu lá rừng thiếu nắng. Duy chỉ có đôi mắt sâu thăm thẳm vẫn cháy bùng sức sống, rực lửa yêu thương đứng dưới tán cây phượng đang đổ lá vàng ối cả lối đi.
- Mỹ Oanh!
Tiếng gọi trầm ấm, thiết tha vang lên truyền cảm khắp không gian. Đang bồng con trên tay đi về ký túc Mẹ khựng người lại. Từ khi nhận tin Bố hy sinh Mẹ tưởng nghĩ trên đời chẳng bao giờ được nghe ai gọi Mỹ Oanh nữa rồi! Sao hôm nay tiếng gọi ấy lại cất lên tha thiết, yêu thương, ngọt ngào đến vậy? Mẹ quay đầu lại. Như tia chớp trong cơn mưa rào đầu mùa hạ loé sáng lên trong 2 cặp mắt đổ dồn, cũng nhanh như tia chớp Bố lao đến vòng tay ôm chặt hai Mẹ con. Tiếng nức nở từ đôi tim đã nén chặt nhớ thương bao ngày qua vỡ oà nức nở, nức nở ...
Đã kết thúc rồi mùa hè đỏ lửa, đã qua rồi 81 ngày đêm Thành cổ đau thương. Nụ cười chiến thắng Việt nam, nụ cười của một dân tộc không bao giờ chịu khuất phục kẻ thù đã nở trên bàn hội nghị Pari.
Và hạnh phúc, tình yêu lại nở hoa đời Mẹ. Bố đã trở về. Bố đã thực sự trở về bằng xương, bằng thịt.
Báo tử nhầm chuyện thường của chiến tranh! ...
PTBH
(Tôi sẽ lần lượt kể lại những câu chuyện tôi đã gặp trong hành trình 25 năm đi làm tâm linh)