Phan Thị Bích Hằng

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng

“ Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người trong một nước phải thương nhau cùng”

Tôi chỉ mơ ước một buổi sáng thức dậy không có người đợi mình, một buổi chiều đi làm về chỉ có vài ba đôi dép trước thềm

Cứ như là đi picnic?

Bạn bè đùa tôi hay đi picnic, tôi nói tôi được đi picnic ở bất kỳ nơi nào có liệt sỹ, có chiến tranh đi qua! Những nơi hiểm nguy, có thú dữ, có rắn rết, côn trùng, được vào rừng sâu núi thẳm, được trèo đèo lội suối, ai thích tôi cho theo!

Chị có thời gian dành cho bạn bè?

Rất hiếm, nhiều khi bị mếch lòng vì bạn bè không hiểu. Cũng đành chịu thôi.

Cuộc sống của chị có áp lực?

Có! Áp lực công việc lớn, áp lực tâm lý vô cùng nặng nề!

Chị có bao giờ buồn không?

Không thể không buồn khi bị dư luận để ý quá nhiều và mình trở thành chủ đề của những câu chuyện trà dư tửu hậu. Bản thân quỹ thời gian của tôi có hạn, sức khỏe cũng có hạn mà nhu cầu của xã hội cần đến khả năng của tôi lại nhiều. Những người tôi giúp, được việc thì vui vẻ, không ít người chưa được hoặc không được giúp lại không thông cảm, thậm chí còn oán trách, dẫn đến suy nghĩ thiếu khách quan.

Chị mơ ước điều gì?

Một buổi sáng thức dậy, không có người đợi mình, một buổi chiều đi làm về, chỉ có vài ba đôi dép trước thềm chứ không phải là một sàn dép! Đó là khi không còn nhiều liệt sỹ chưa tìm thấy mộ!

Cảm ơn chị về cuộc trò chuyện thú vị này. Chúc chị sớm thực hiện được ước mơ giản dị trên!